Review Sách Tôi Là Con Mèo – Natsume Sōseki

Sách Tôi là con mèo

Kiến Thức Sài Gòn xin gửi đến quý vị một bài review sách Tôi là con mèo – một tác phẩm đã đặt nền móng cho tên tuổi Natsume Sōseki, người được mệnh danh là “quốc bảo” của văn học Nhật Bản hiện đại. Dù là tiểu thuyết đầu tay, “Tôi là con mèo” (Wagahai wa Neko de Aru) đã ngay lập tức khẳng định một phong cách văn chương độc nhất vô nhị. Đây không phải là một cuốn sách có cốt truyện gay cấn, mà là một dòng chảy suy tưởng sắc lẹm và hài hước về bản chất con người, được nhìn qua lăng kính của một sinh vật bốn chân đầy kiêu hãnh.

1. Ý nghĩa của góc nhìn độc đáo: Thế giới loài người qua lăng kính của một con mèo

Điểm đặc sắc của Natsume Sōseki chính là việc lựa chọn người kể chuyện: một chú mèo hoang không tên, không tuổi, tình cờ lạc vào và quyết định “ký sinh” trong nhà một ông giáo nghèo tên Kushami. Tại sao lại là một con mèo? Bởi vì chỉ có một sinh vật đứng ngoài lề xã hội loài người, không bị ràng buộc bởi danh lợi, sĩ diện hay các quy tắc ứng xử phức tạp, mới có thể đưa ra những nhận xét khách quan, lạnh lùng và trần trụi nhất.

Tôi là con mèo
Tôi là con mèo

Qua đôi mắt của “Ngài Mèo”, những thói hư tật xấu, những hành động kỳ quặc và sự giả tạo của con người hiện lên một cách vô cùng hài hước. Ví dụ điển hình là cách nó quan sát chủ nhân của mình, thầy giáo Kushami. Thầy cố gắng học vẽ màu nước nhưng bức tranh nào cũng thất bại, thầy tập viết văn nhưng chẳng bao giờ hoàn thành, thầy đọc sách triết học cao siêu rồi ngủ gật ngay trên trang sách. Dưới góc nhìn của con người, đó có thể là sự nỗ lực bất thành. Nhưng qua lăng kính của mèo, đó là minh chứng rõ ràng cho sự kiên trì… một cách vô ích và đầy tính trình diễn. Nó không phán xét bằng đạo đức, mà chỉ đơn thuần quan sát và bình luận như một nhà khoa học đang nghiên cứu một loài sinh vật lạ.

Trong lý luận văn học, các nhà nghiên cứu gọi đây là kỹ thuật “lạ hóa” (defamiliarization). Bằng cách sử dụng một góc nhìn phi-nhân, tác giả bóc tách những hành vi đã trở nên quá quen thuộc trong xã hội, buộc độc giả phải nhìn lại chúng như thể lần đầu tiên thấy. Điều này giúp Sōseki phơi bày những tầng lớp ý nghĩa ẩn giấu trong đời sống thường nhật một cách tự nhiên và đầy châm biếm.

2. Bức tranh châm biếm tầng lớp trí thức Nhật Bản thời Minh Trị

Để phân tích Tôi là con mèo một cách trọn vẹn, không thể không nhắc đến bối cảnh lịch sử. Tác phẩm ra đời vào thời kỳ Minh Trị (1868-1912), giai đoạn Nhật Bản đang trong cuộc canh tân đất nước, mở cửa giao thương với phương Tây. Sự va chạm dữ dội giữa các giá trị truyền thống Á Đông và làn sóng văn hóa, tư tưởng phương Tây đã tạo ra một thế hệ trí thức “dở dơi dở chuột”.

Sách Tôi là con mèo xuất bản 2011
Sách Tôi là con mèo – NXB Hội nhà văn 2011

Sōseki đã dùng ngòi bút của mình để phê phán sâu cay tầng lớp trí thức “nửa vời” này. Họ là những người đọc sách Tây, nói chuyện triết học Tây nhưng thực chất chỉ là cái vỏ rỗng tuếch. Nhân vật Meitei là một ví dụ, một nhà mỹ học luôn khoe khoang những kiến thức hời hợt của mình bằng những lời lẽ ba hoa, sáo rỗng. Hay như nhà khoa học Kangetsu, người dành thời gian nghiên cứu những đề tài phi thực tế đến mức nực cười như “Làm thế nào để mài tròn một viên bi thủy tinh bằng mũi”.

Thái độ của tác giả thể hiện rõ sự mỉa mai đối với thói sính ngoại một cách mù quáng, lối sống trọng hình thức và sự mất phương hướng của giới học giả đương thời. Những cuộc đối thoại của họ trong nhà thầy Kushami thường kéo dài bất tận về các triết gia Hy Lạp, các học thuyết phương Tây, nhưng cuối cùng chỉ là những màn khoe chữ vô nghĩa. Tác phẩm của Natsume Sōseki đã vẽ nên một bức tranh biếm họa xuất sắc về một xã hội đang loay hoay tìm kiếm bản sắc của mình.

3. Phân tích hệ thống nhân vật và tính biểu tượng

Mỗi nhân vật trong tiểu thuyết Tôi là con mèo đều mang tính biểu tượng sâu sắc, đại diện cho một kiểu người trong xã hội Nhật Bản lúc bấy giờ.

  • Thầy giáo Kushami: Là hình ảnh tiêu biểu cho tầng lớp trí thức cũ, bảo thủ và có phần yếu đuối. Thầy mắc kẹt trong cái tôi của mình, tự xây một bức tường tri thức để trốn tránh thực tại phũ phàng. Dù luôn tỏ ra khinh bỉ thế sự, thầy lại là người dễ bị tác động nhất bởi những lời khen chê.
  • Meitei: Đại diện cho sự trào phúng, lém lỉnh và thực dụng. Anh ta là người duy nhất nhận ra sự giả tạo của cả xã hội nhưng lại chọn cách hòa mình vào đó bằng những trò đùa và lời nói dối vô hại. Meitei là hiện thân của trí tuệ nhưng thiếu đi sự chân thành.
  • Con mèo: Đây chính là nhân vật trung tâm, một triết gia bất đắc dĩ. Nó không có tên, tượng trưng cho một thực thể vô danh, đứng ngoài mọi vòng xoáy danh lợi để quan sát và phán xét. Sự tương phản giữa bản năng thuần khiết, đơn giản của con mèo (“chỉ cần được ăn no và ngủ yên”) với sự phức tạp, mâu thuẫn và ích kỷ của con người chính là nguồn cơn của tiếng cười và những suy ngẫm trong tác phẩm.
Review sách Tôi là con mèo
Review sách Tôi là con mèo

4. Giá trị nghệ thuật và phong cách tản văn đặc trưng

“Tôi là con mèo” không tuân theo một cấu trúc truyện tuyến tính thông thường. Tác phẩm được kết cấu từ nhiều mẩu chuyện nhỏ, độc lập, xoay quanh những sự kiện vụn vặt trong nhà thầy Kushami và những cuộc viếng thăm của bạn bè thầy. Đây là phong cách tản văn đặc trưng, cho phép tác giả tự do bay bổng với những dòng suy tưởng triết lý.

Ngôn ngữ của tác phẩm là sự kết hợp tài tình giữa giọng văn bác học, cổ điển (thể hiện qua những đoạn độc thoại của mèo) và lời thoại đời thường, gần gũi. Tiếng cười trào phúng được cài cắm một cách tinh vi qua từng câu chữ. Đặc biệt, những đoạn độc thoại nội tâm của mèo về sự sống, cái chết, sự cô đơn và bản chất của xã hội hiện đại đã nâng tầm tác phẩm từ một câu chuyện hài hước thành một áng văn triết học. Phong cách này chịu ảnh hưởng từ trường phái “Shaseibun” (tả thực) do nhà thơ Masaoka Shiki khởi xướng, chủ trương ghi lại sự vật, sự việc một cách chân thực như nó vốn là, nhưng được Sōseki nâng cấp bằng việc thêm vào yếu tố châm biếm và suy tưởng.

Sách Tôi là con mèo bìa cứng
Sách Tôi là con mèo (bản bìa cứng)

5. Đánh giá khách quan: Ưu điểm và thách thức đối với độc giả

Khi đánh giá sách Tôi là con mèo, chúng ta cần nhìn nhận ở cả hai khía cạnh.

  • Ưu điểm: Tác phẩm sở hữu một tư tưởng sâu sắc, một tiếng cười trí tuệ và giá trị văn hóa – lịch sử to lớn. Nó không chỉ là một bức tranh về văn học Nhật Bản thời Minh Trị mà còn là một tác phẩm kinh điển về bản chất con người.
  • Thách thức: Với những độc giả quen thuộc với các thể loại truyện có cao trào, kịch tính, cuốn sách về con mèo này có thể là một thử thách. Tiết tấu truyện khá chậm, nhiều đoạn triết lý dài dòng đòi hỏi sự kiên nhẫn và tập trung.

Lời khuyên từ Kiến Thức Sài Gòn: Nếu quý vị đang tìm kiếm một câu chuyện giải trí đơn thuần, đây có thể không phải lựa chọn hàng đầu. Nhưng nếu quý vị muốn một trải nghiệm đọc sâu sắc, muốn nhâm nhi từng câu chữ và chiêm nghiệm về cuộc đời, thì “Tôi là con mèo” chắc chắn là một kho báu.

Tóm lại, bài review sách Tôi là con mèo này hy vọng đã cung cấp cho quý độc giả một cái nhìn tổng quan và sâu sắc về giá trị trường tồn của tác phẩm. Hơn một thế kỷ đã trôi qua, nhưng những gì “Ngài Mèo” quan sát và suy ngẫm vẫn còn nguyên giá trị. Cuốn sách không chỉ nói về xã hội Nhật Bản cũ, mà nó chính là tấm gương soi chiếu bản chất phù phiếm, kiêu ngạo nhưng cũng thật đáng thương của “loài người” ở bất kỳ thời đại nào.

Nếu quý vị muốn khám phá thêm những bài phân tích sâu sắc về văn hóa, tri thức và các tác phẩm kinh điển khác, đừng ngần ngại truy cập website của Kiến Thức Sài Gòn.

Phan Nguyễn Thụy Khuê